Giới thiệu nội dung:
Cô là cơn gió phiêu du nơi phố thị – phóng khoáng, ngông nghênh, cuốn theo cả sự hỗn loạn của những thanh âm ồn ã. Anh là nhịp thở thâm trầm nơi núi rừng – trầm lặng, kiên cường, không dễ gì lay chuyển.
Họ gặp nhau ở nơi thời gian thôi vội vã - một nơi không sóng điện thoại, cũng chẳng có lối quay đầu. Mỗi câu nói là một mồi lửa, mỗi ánh mắt là một nhịp căng kéo giữa hai đầu chông chênh. Nhưng trong chính khoảng không mênh mang ấy, hai tâm hồn cô độc lại tìm thấy nhau, như hai hành tinh vốn xa lạ, nay hoà chung một quỹ đạo trong vũ trụ lặng thinh.
Tần Liệt không dịu dàng, lời yêu đôi khi vụng về, nhưng vòng tay lại vững chãi như thân cây đại thụ giữa rừng sâu. Từ Đồ chẳng ngoan hiền, đôi mắt như ngọn lửa, nhưng cũng chính ngọn lửa ấy lại là ánh sáng ấm áp nhất trong đêm sương phủ kín núi đồi.
Những cái chạm tay vô tình, những ánh mắt âm thầm dõi theo dần khảm sâu bóng hình người kia vào nơi tận cùng của tâm hồn. Chỉ em là ngoại lệ - không phải vì em đặc biệt nhất. Mà vì ở bên em, anh lần đầu thấy mình không cô độc, lần đầu muốn được dâng hiến hết thảy những gì mình có cho một người.